dạy dỗ thành ái
Đệ tử của ông gồm có 2 vị hoàng đế và 1 vương gia, chính là 2 Hoàng đế Quang Trung và Thái Đức. "Đại Nam chính biên liệt truyện" có chép: "Huệ tiếng nói như chuông, mắt lập lòe như ánh điện, là người thông minh, hoạt bát, giỏi chiến đấu, người người đều
Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã dạy con bài học về lòng nhân ái và sự vị tha! Phải rồi, công sinh thành và dưỡng dục bao năm, đã bao giờ con dành tặng Mẹ một món quà hay đơn giản là một lời cảm ơn đâu. Dục: Dạy dỗ con thơ động chân cất bước linh hoạt tự nhiên
Nghe truyện audio Gia, Thiếu Dạy Dỗ của tác giả Hắc Tâm Bình Quả. Tăng giảm tốc độ nghe, nghe khi tắt màn hình, download về nghe, xem trên youtube. Hỗ trợ xem trên mọi thiết bị.
Hàn Lệ Ái liền lấy tóc xõa xuống che đi vết hôn . Cô giọng mất tự nhiên hỏi - " Sao cơ ? "Cô nàng từ kinh ngạc chuyển dần sang thở dài bất lực , xua tay một cái - " Thôi, không có gì. Cũng phải , cô nam quả nữ các cậu sống chung đương nhiên là phải xảy ra chuyện này .
Đặc biệt, Noah được mẹ chỉ bảo, dạy dỗ cẩn thận nên rất ngoan ngoãn, lễ phép và giàu lòng nhân ái. Nàng hậu chọn cách làm bạn, đồng hành cùng con trên chặng đường khôn lớn khiến nhiều bà mẹ khác ủng hộ và học tập. Bởi lẽ đây là cách đơn giản nhưng hiệu quả để cha mẹ xây dựng mối quan hệ gần gũi, thân thiết với con.
Vay Tien Nhanh Ggads. Tiểu Cửu ngạc nhiên ngẩng đầu, vừa thấy khuôn mặt của người đàn ông xong thì càng ngạc nhiên hơn, “A Trạch?”Người đàn ông gật gật đầu, “Anh vừa đến thì thấy bên này ầm ĩ cả lên, không ngờ lại là em.” Trong giây lát anh lại nhíu mày, “Sao em lại ở nơi này một mình?”Tiểu Cửu tự giễu bĩu bĩu môi không nói. Người đàn ông nghi hoặc nhưng cũng không hỏi thêm, anh cởϊ á vest ra khoác lên người Tiểu Cửu chỉnh lại cẩn thận. Tiểu Cửu nhìn lại lễ phục bị xé rách trên người mình, do dự nhưng cũng không từ chối. Người đàn ông lại lên tiếng “Đi ra ngoài một chút nhé?”Tiểu Cửu khẽ gật hoa viên không có ai khác, Tiểu Cửu tận hưởng sự yên lặng trong chốc lát. Một hồi sau người đàn ông mở lời, “Sáu năm không gặp em vẫn như vậy. Hiện giờ em thế nào?”“Ổn ạ,” Tiểu Cửu lí nhí nói, rồi lại lẩm bẩm, “Anh nói năm đó anh Thần đã chết thật sao?”Người đàn ông nhíu mày, “Quý Tử Thần?”Tiểu Cửu vâng một tiếng.“Nghe nói là đã chết, nhưng sau khi em đi anh cũng không chú ý. Sao lại đột nhiên nói đến anh ta?”Tiểu Cửu trầm lặng, lại hỏi “Chắc anh cũng biết rõ giới kinh doanh, có thể nói cho em về Quý Thần không?”Người đàn ông nhìn Tiểu Cửu đột nhiên nói sang chuyện khác, trong đầu nhoáng lên một tin tức. Nhưng anh cũng không để tâm, tức thì nói “Ba năm trước bất ngờ nổi dậy, đúng là rất có thực lực, tự mình gây dựng một nửa giang sơn.”Trong đại sảnh Quý Thần vừa mới bàn chuyện hợp tác xong đang trầm mặt, cô gái đó không có ở bên quầy đồ ăn. Anh cho rằng cô vào nhà vệ sinh nhưng giờ đã chờ mười phút mà vẫn không thấy bóng dáng đâu. Trong lòng Quý Thần dần nổi lên một ngọn lửa. Tiệc rượu đã sắp kết thúc, khách khứa lục tục ra về nhưng anh vẫn không thấy Tiểu Cửu đâu. Anh điên lên đi nhanh ra hoa viên, Tiểu Cửu thấy mọi người đi ra càng ngày càng nhiều, thầm nghĩ hẳn là sắp kết thúc rồi. Cô cuống cuồng nói với người đàn ông bên canh, “A Trạch, em phải về rồi.” Người đàn ông “Để anh đưa em đi.” Tiểu Cửu xua tay “Không cần, không cần đâu, tự em đi được rồi.” Nói xong cô vội quay lại đại xoay người Tiểu Cửu như chôn chân tại chỗ, cô nhìn thấy Quý Thần đứng trên bậc thang, cười như không cười mà nhìn như đóng băng, nhìn Quý Thần bước từng bước về phía mình. Người đàn ông thấy Tiểu Cửu đứng yên thì đi tiến lên hỏi thăm, “Sao thế?” Nhìn theo tầm mắt của cô gái, anh ấy nhìn thấy Quý Thần nhanh chân đi tới đây, một phen túm lấy cô đến bên người, rồi ghé vào tai cô nói gì đó. Cô gái ấy bất giác cả người run ấy vừa định bước lên ngăn lại thì Quý Thần đã gạt bỏ áo vest trên người Tiểu Cửu, anh ôm lấy eo cô nhanh chóng đi về phía gara. Tư thế nhìn như thân mật nhưng thực ra là kìm hãm này khiến người đàn ông phía sau nhíu mày. Anh ấy nhặt áo vest lên và đứng ở nơi đó đăm kịch nhỏTiểu Cửu *nháy nháy mắt* Anh ghen đó Thần *Lạnh lùng ngoảnh đầu sang một bên* Cửu *Mềm giọng* Không có thật sao, Thần ca ca~Quý Thần *nghiến răng* Lại đây, tôi thấy em thiếu dạy dỗ đúng Cửu *chạy trối chết* Thần ca ca em sai rồi! Truyện được dịch bởi Elizabeth. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.
Tác giả Thể loại Truyện KhácNguồn thái Đang raSố chương 39Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước [Dịch giả [ teamDesigner [ TầnBeta [ Tú Nữ] Văn án "A Thần, anh có biết chuyện hạnh phúc nhất vào mùa đông là gì không?""Là gì?""Chính là sau khi tan học được cùng anh đi tới căn tin, ăn một phần lẩu nóng hổi nghi ngút."Ban đầu chỉ muốn về nhà dạy dỗ, chưa từng tính tới chuyện sẽ yêu lại lần thứ đã yêu rồi thì phải làm sao? Chỉ có thể cưng chiều người chứ còn có thể làm gì khác!***Truyện này trước ngược sau ngọt ngọt ngọt, phần sau có các loại roleplay. Chào mừng sụp hố!HE! HE! HE! Yên tâm nhảy hố!H là chính, nội dung là phù du! Thủ đoạn điều giáo phong phú đa dạng!
Sinh nhật năm 25 tuổi, Tiểu Cửu quay lại với người đàn ông từng là tất cả của mình, cũng là người từng làm tổn thương cô đàn ông đó là Quý Thần và cũng là Quý Tử Thần của năm 18 tuổi niên thiếu, hai người từng là một cặp đôi thần tiên được bao người ngưỡng mộ. Ở lứa tuổi đơn thuần ấy, chỉ cần nắm tay nhau đã là hạnh phúc, chỉ cần một nụ hôn nhẹ cũng đã là mỹ vị nhân gian tình yêu trong sáng như vậy, thế mà lại trở nên vẩn đục chỉ vì mối thù hận của thế hệ trước và những âm mưu đen tối do mẹ kế của cô gây cuối cùng, chàng trai từng tràn đầy niềm tin vào tương lai năm ấy đã mất đi hy vọng, mang theo bản án ba năm tù và sống trong ngục giam khổ cô gái vô tư hồn nhiên cũng chẳng hạnh phúc là bao, cô mất đi người mình yêu, mất đi niềm vui nhỏ bé của mình."A Thần, anh có biết chuyện hạnh phúc nhất vào mùa đông là gì không?""Là gì?""Chính là sau khi tan học được cùng anh đi tới căn tin, ăn một phần lẩu nóng hổi nghi ngút."Sau khi gặp lại nhau, một người cho rằng đối phương đã chết, một người thì ghi hằn sự hận Thần của hiện tại đã đứng trên đỉnh cao một lần nữa, anh không còn là thiếu niên đơn thuần của ngày trước, không còn là người dễ dàng bị lừa vào bẫy âm thực hiện kế hoạch của mình, anh giấu đi những tình cảm còn sót lại dành cho cô gái ấy, anh giam giữ cô, ngày đêm hành hạ cô, muốn để cô cảm nhận những nỗi khổ, những đau đớn anh đã chịu đựng trong sáu năm Quý Thần nỡ sao?Anh nỡ để Tiểu Cửu đau đớn, khóc lóc vì bị giày vò sao?Anh nỡ khiến Tiểu Cửu chán ghét mình sao?Có lẽ tình yêu sâu đậm và những năm tháng hạnh phúc bên nhau vẫn không che đi được sự thù hận của Quý Thần. Anh từng do dự, từng chần chừ, cũng từng muốn bất chấp mà ở bên cạnh cô. Nhưng quá khứ đau thương ấy lại nhắc nhở anh một lần nữa…“Đúng vậy, anh đang làm gì thế này, rõ ràng là nên tra tấn cô, nên hận cô nhưng vì sao lại anh lại không nhịn được mà đối xử tốt với cô, mềm lòng thêm lần nữa. Nhận lấy giáo huấn đau khổ lúc 6 năm trước vẫn chưa đủ sao, vẫn muốn giẫm lên vết xe đổ lần nữa à, Quý Thần lạnh lùng cười tự giễu. Anh dùng sức nhắm mắt rồi ngoan độc đưa ra quyết định, anh phải tàn nhẫn hơn nữa nếu không anh sẽ chẳng thể nào thoát ra khỏi lốc xoáy này.”Song có đôi khi, ông trời lại trêu đùa con người một cách quá trớn, sau khi sự thật được phơi bày, Quý Thần hối hận hận bản thân mình vì ngu muội, vì bị thù hận che mắt mà chưa từng nghĩ đến cảm giác của cô. Hơn ai hết, Tiểu Cửu mới là người chịu khổ sở nhất, mất mát nhất. Thế mà anh nhẫn tâm làm cô đau đớn, khiến cô rơi vào con đường tiến thoái lưỡng nan, sống không được, chết cũng chẳng xong. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandNhưng may thay, guồng quay số phận không trêu đùa đôi ta, Tiểu Cửu chấp nhận cho anh một cơ hội để thay đổi! “Trước đây hai chúng ta đã mất quá nhiều thời gian bởi vì hiểu lầm và những chuyện của thế hệ trước, anh biết anh thật sự có lỗi với em, nhưng nếu đã không thể quên đi đối phương vậy em có thể buông bỏ hết những hận thù của thế hệ trước, cho anh một cơ hội nữa được không? Anh nhất định sẽ khiến cho em quên hết những đau khổ này!”Quý Tử Thần là người mà Tiểu Cửu yêu nhất, dù rằng ba cô ngăn cản, dù rằng tình yêu ấy không nhận được sự ủng hộ, nhưng cô chẳng đành lòng buông bỏ tình yêu ấy, cũng nuối tiếc phải rời xa cũng từng hối hận vì năm đó đã một bước đẩy anh vào ngục giam, có lẽ vì thế mà trong những năm tháng bị tra tấn triền miên, những cơn mê tình cao trào đầy nước mắt, Tiểu Cửu chưa từng có ý định trốn chạy khỏi thể là cô muốn bù đắp, cũng có thể vì sự áy náy trong lòng cô và hơn cả là tình yêu cô dành cho anh vẫn đậm sâu như ngày suy cho cùng, giới hạn con người cũng chỉ đến mức đó, dù yêu đấy nhưng sự hành hạ giày vò của anh khiến cô muốn buông bỏ, khiến cô muốn trốn khi được tự do, Tiểu Cửu vẫn luôn nhận được sự giúp đỡ của anh, vẫn luôn được anh âm thầm quan tâm. Cuối cùng, cô lựa chọn cho anh một cơ hội này không chỉ là cho anh thay đổi và bù đắp mà còn là một con đường giải thoát cho trái tim đầy nỗi nhớ nhung anh của không còn là Quý Tử Thần thuở thiếu thời non trẻ nữa, mà anh là Quý Thần, một người đàn ông trưởng thành và chín sống về sau chỉ còn lại sự hạnh phúc và những tiếng cười. Quý Thần từng mất đi bảo vật mà mình trân quý nên giờ anh càng trân trọng và yêu chiều cô hơn. Điều đó không phải là sự tội lỗi muốn bù đắp mà là vì anh yêu cô, chỉ thế thôi.“Sau khi ở bên nhau, trong lòng anh đầy ắp cảm giác đã đánh mất một món đồ quý giá nhưng lại may mắn tìm về được. Trong suốt khoảng thời gian sống chung, anh như được quay về những ngày tháng vô âu vô lo, anh không tin vào thánh thần nhưng bây giờ anh thật sự rất muốn cảm ơn ông trời vì đã đưa cô về bên tháng sau vẫn còn rất dài, lần này đến lượt anh là người chủ đời một kiếp, chỉ có duy nhất đôi ta.”Với mình, “Dạy dỗ thành ái” không phải là một bộ truyện quá xuất sắc, tình tiết khá nhanh nhưng nó vẫn đủ níu chân mình đọc hết và cảm nhận tình yêu của Tiểu Cửu và Quý Thần. Trong cuộc sống, mấy ai bỏ lỡ nhau rồi mà còn gặp lại và chung bước đường chứ, tuy chia xa là vì thù hận nhưng ở bên nhau thì chỉ còn tình yêu đơn thuần và thật lòng vọng, mỗi người trong chúng ta sẽ không bỏ lỡ người mình yêu, người cố gắng sẽ có một kết cục đẹp, hệt như Tiểu Cửu và Quý Thần ảnh chỉ mang tính chất minh họa.*Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^Cre pic Google/huabanNguồn chuyển ngữ Dawa
Trên bàn ăn là bữa sáng thịnh soạn, bởi vì cô không mặc quần áo nên Quý Thần đã ôm cô ngồi xuống, cô xấu hổ đến toàn thân đỏ bừng, xoắn quýt nắm chặt tây trang của Quý Thần, ngẩng đầu với vẻ sợ hãi “Có thể cho tôi một bộ quần áo được không?” Quý Thần nghe xong, nghiền ngẫm một lúc rồi cong xong môi, “Cô không cần thứ đó.” Anh mới vừa dứt lời thì đã thấy vẻ mặt chực khóc của cô, có thể là do mới vừa gây sức ép với cô xong nên tâm tình cũng mềm đi, anh chợt sửa miệng, “Nếu cô ngoan một chút thì có thể cho cô.”Anh dùng nĩa ghim một ít rau đưa đến trước mặt cô, cô lại ngậm miệng không ăn nhưng khi nhìn thấy sắc mặt u ám của Quý Thần, cô cuống quít nói, “Tôi không muốn ăn rau.” Thần sắc Quý Thần dần bình thường trở lại sau khi nghe cô nói xong, một tay anh nhẹ nhàng niết niết cằm cô, “Không muốn ăn cũng phải ăn, ngoan, kén ăn là không tốt.”Sau khi nhét rau vào miệng cô, người đàn ông đưa tay ước lượng khuôn ngực trắng như tuyết của cô, cười tà nói, “Nếu không ăn thì chỗ này không lớn được.” Cô gái lập tức giật mình như con thỏ nhỏ, cuống quít cong người nhưng lại bị người đàn ông cưỡng chế đẩy ra, “Không cần che, rất đẹp, ngoan ngoãn ăn đi.”Một bữa sáng khiến cô khó chịu không thôi, tiểu huyệt chảy ra chất lỏng thấm đầy quần tây của anh, nhìn biểu tình cười như không cười của người đàn ông này, cô lập tức hoảng sợ, “Rất xin lỗi, tôi… Tôi không cố ý.”“Nước nhiều như vậy, cô nói xem nên lấy gì chặn lại đây?” Quý Thần miệng lưỡi dịu dàng lại khiến cô khϊếp sợ không ngừng, “Tôi… Tôi không biết.” “Không biết cũng không sao, từ từ rồi sẽ biết.”Quý Thần đặt cô lên bàn ăn rồi lên lầu lấy vài món đồ. Khi quay lại thì cầm thêm vài thứ, nhìn thấy cô run rẩy nhưng không dám nhúc nhích, Quý Thần khẽ cười, đi đến giữa hai chân cô rồi đưa ngón tay thâm nhập vào hoa huyệt. Quý Thần thầm nghĩ trong lòng, tối hôm qua và sáng hôm nay làm quá nhiều, hẳn là bị thương rồi. Anh mở chai thuốc mỡ ra, ngón tay dính thuốc bôi lên tiểu huyệt sưng đỏ đến khi nó phủ đầy một tầng thuốc mỡ rồi mới ngưng. Người dưới thân lắc mông rầm rì nhưng cũng không làm được mở ra một cái hộp khác trong tay, bên trong là một gậy mát xa to hơn ƈôи ŧɦịŧ giả một chút, trên bề mặt có đính mấy viên nhỏ, nhìn thấy thứ đó cô hoảng sợ vô cùng, ánh mắt lập tức lộ ra vô vàn khẩn cầu và yếu ớt, cô hy vọng người đàn ông này có thể buông tha người này lại hôn lên mắt cô, “Thứ này nhỏ hơn của tôi, của tôi cô còn ăn được thì thứ này cô cũng có thể ăn được.” Dứt lời anh đem gậy mát xa đã được phủ một lớp bôi trơn, đè đè âm đế sưng đỏ của cô một chút rồi đẩy gậy mát xa vào trong tiểu chân trắng muốt của cô lập tức căng thẳng, bắp đùi trở nên cứng đờ, gậy mát xa cũng khó đi vào. Lần này Quý Thần cũng không dụ cô thả lỏng, sau khi xác định đủ ướt thì đã cắm vào, cô gái run rẩy một chút rồi bắt đầu hu hu lui về sau muốn trốn nhưng sau đó lại không phát ra tiếng Thần đẩy gậy mát xa vào hoàn toàn rồi mới buông ra, thiếu nữ với da thịt trắng như tuyết nhưng lại trần như nhộng nằm trên bàn ăn tối màu, giữa hai chân còn cắm một cây gậy mát xa, tóc đen như thác, đôi mắt quyến rũ như tơ cùng với hơi thở gấp gáp, tất cả những thứ này tạo thành một khung cảnh đánh mạnh vào mắt người nhìn. Quý Thần nhắm mắt lại rồi cầm lấy điều khiển bật chế độ nhẹ, gậy mát xa trong tiểu huyệt bắt đầu rung rung. Cô cắn môi, nỗ lực không phát ra âm thanh rêи ɾỉ mềm mại, đôi tay nắm chặt lấy bàn, hơi nâng người lên để giảm bớt cảm giác không thoải Thần chậm rãi thưởng thức cảnh đẹp ý vui một chút rồi đưa tay cài lại ống tay áo của bộ đồ mới vừa thay, sau đó đứng dậy, “Bây giờ tôi không đến cô, nó sẽ nới lỏng tiểu huyệt cô, về sau cô sẽ thoải mái thêm một chút.” Nói xong anh lại đẩy gậy mát xa vào sâu bên trong, “Kẹp chặt nó, lúc về tôi sẽ kiểm tra. Nếu tôi không hài lòng thì người lãnh đủ là cô.” Dứt lời Quý Thần lập tức đi ra khỏi vừa đóng lại, cô đã không nhịn được mà rêи ɾỉ một tiếng, những âm thanh đó lập tức vang khắp cả biệt Thần đứng ở ngoài cửa nghe âm thanh cô từ lúc nó cao vυ"t rồi dần yếu ớt, sau đó anh mới chậm rãi rời đi.
Dạy Dỗ Thành Ái không phải là một bộ truyện quá xuất sắc, tình tiết khá nhanh nhưng nó vẫn đủ níu chân mình đọc hết và cảm nhận tình yêu của Tiểu Cửu và Quý Thần. DẠY DỖ THÀNH ÁI Tác giả Mộc Chu Chu Thể loại Hiện đại, H văn, cường thủ hào đoạt, duyên trời tác hợp, sắc, SM, HE Độ dài 62 chương Tình trạng Hoàn edit. Sinh nhật năm 25 tuổi, Tiểu Cửu quay lại với người đàn ông từng là tất cả của mình, cũng là người từng làm tổn thương cô nhất. Người đàn ông đó là Quý Thần và cũng là Quý Tử Thần của năm 18 tuổi đó. Thuở niên thiếu, hai người từng là một cặp đôi thần tiên được bao người ngưỡng mộ. Ở lứa tuổi đơn thuần ấy, chỉ cần nắm tay nhau đã là hạnh phúc, chỉ cần một nụ hôn nhẹ cũng đã là mỹ vị nhân gian rồi. Một tình yêu trong sáng như vậy, thế mà lại trở nên vẩn đục chỉ vì mối thù hận của thế hệ trước và những âm mưu đen tối do mẹ kế của cô gây ra. Đến cuối cùng, chàng trai từng tràn đầy niềm tin vào tương lai năm ấy đã mất đi hy vọng, mang theo bản án ba năm tù và sống trong ngục giam khổ cực. Mà cô gái vô tư hồn nhiên cũng chẳng hạnh phúc là bao, cô mất đi người mình yêu, mất đi niềm vui nhỏ bé của mình. "A Thần, anh có biết chuyện hạnh phúc nhất vào mùa đông là gì không?" "Là gì?" "Chính là sau khi tan học được cùng anh đi tới căn tin, ăn một phần lẩu nóng hổi nghi ngút." Sau khi gặp lại nhau, một người cho rằng đối phương đã chết, một người thì ghi hằn sự hận thù. Quý Thần của hiện tại đã đứng trên đỉnh cao một lần nữa, anh không còn là thiếu niên đơn thuần của ngày trước, không còn là người dễ dàng bị lừa vào bẫy âm mưu. Để thực hiện kế hoạch của mình, anh giấu đi những tình cảm còn sót lại dành cho cô gái ấy, anh giam giữ cô, ngày đêm hành hạ cô, muốn để cô cảm nhận những nỗi khổ, những đau đớn anh đã chịu đựng trong sáu năm qua. Nhưng Quý Thần nỡ sao? Anh nỡ để Tiểu Cửu đau đớn, khóc lóc vì bị giày vò sao? Anh nỡ khiến Tiểu Cửu chán ghét mình sao? Có lẽ tình yêu sâu đậm và những năm tháng hạnh phúc bên nhau vẫn không che đi được sự thù hận của Quý Thần. Anh từng do dự, từng chần chừ, cũng từng muốn bất chấp mà ở bên cạnh cô. Nhưng quá khứ đau thương ấy lại nhắc nhở anh một lần nữa… “Đúng vậy, anh đang làm gì thế này, rõ ràng là nên tra tấn cô, nên hận cô nhưng vì sao lại anh lại không nhịn được mà đối xử tốt với cô, mềm lòng thêm lần nữa. Nhận lấy giáo huấn đau khổ lúc 6 năm trước vẫn chưa đủ sao, vẫn muốn giẫm lên vết xe đổ lần nữa à, Quý Thần lạnh lùng cười tự giễu. Anh dùng sức nhắm mắt rồi ngoan độc đưa ra quyết định, anh phải tàn nhẫn hơn nữa nếu không anh sẽ chẳng thể nào thoát ra khỏi lốc xoáy này.” Song có đôi khi, ông trời lại trêu đùa con người một cách quá trớn, sau khi sự thật được phơi bày, Quý Thần hối hận rồi. Anh hận bản thân mình vì ngu muội, vì bị thù hận che mắt mà chưa từng nghĩ đến cảm giác của cô. Hơn ai hết, Tiểu Cửu mới là người chịu khổ sở nhất, mất mát nhất. Thế mà anh nhẫn tâm làm cô đau đớn, khiến cô rơi vào con đường tiến thoái lưỡng nan, sống không được, chết cũng chẳng xong. Nhưng may thay, guồng quay số phận không trêu đùa đôi ta, Tiểu Cửu chấp nhận cho anh một cơ hội để thay đổi! “Trước đây hai chúng ta đã mất quá nhiều thời gian bởi vì hiểu lầm và những chuyện của thế hệ trước, anh biết anh thật sự có lỗi với em, nhưng nếu đã không thể quên đi đối phương vậy em có thể buông bỏ hết những hận thù của thế hệ trước, cho anh một cơ hội nữa được không? Anh nhất định sẽ khiến cho em quên hết những đau khổ này!” Quý Tử Thần là người mà Tiểu Cửu yêu nhất, dù rằng ba cô ngăn cản, dù rằng tình yêu ấy không nhận được sự ủng hộ, nhưng cô chẳng đành lòng buông bỏ tình yêu ấy, cũng nuối tiếc phải rời xa anh. Cô cũng từng hối hận vì năm đó đã một bước đẩy anh vào ngục giam, có lẽ vì thế mà trong những năm tháng bị tra tấn triền miên, những cơn mê tình cao trào đầy nước mắt, Tiểu Cửu chưa từng có ý định trốn chạy khỏi anh. Có thể là cô muốn bù đắp, cũng có thể vì sự áy náy trong lòng cô và hơn cả là tình yêu cô dành cho anh vẫn đậm sâu như ngày đầu. Nhưng suy cho cùng, giới hạn con người cũng chỉ đến mức đó, dù yêu đấy nhưng sự hành hạ giày vò của anh khiến cô muốn buông bỏ, khiến cô muốn trốn chạy. Sau khi được tự do, Tiểu Cửu vẫn luôn nhận được sự giúp đỡ của anh, vẫn luôn được anh âm thầm quan tâm. Cuối cùng, cô lựa chọn cho anh một cơ hội. Cơ hội này không chỉ là cho anh thay đổi và bù đắp mà còn là một con đường giải thoát cho trái tim đầy nỗi nhớ nhung anh của cô. Anh không còn là Quý Tử Thần thuở thiếu thời non trẻ nữa, mà anh là Quý Thần, một người đàn ông trưởng thành và chín chắn. Cuộc sống về sau chỉ còn lại sự hạnh phúc và những tiếng cười. Quý Thần từng mất đi bảo vật mà mình trân quý nên giờ anh càng trân trọng và yêu chiều cô hơn. Điều đó không phải là sự tội lỗi muốn bù đắp mà là vì anh yêu cô, chỉ thế thôi. “Sau khi ở bên nhau, trong lòng anh đầy ắp cảm giác đã đánh mất một món đồ quý giá nhưng lại may mắn tìm về được. Trong suốt khoảng thời gian sống chung, anh như được quay về những ngày tháng vô âu vô lo, anh không tin vào thánh thần nhưng bây giờ anh thật sự rất muốn cảm ơn ông trời vì đã đưa cô về bên anh. Ngày tháng sau vẫn còn rất dài, lần này đến lượt anh là người chủ động. Một đời một kiếp, chỉ có duy nhất đôi ta.” Với mình, “Dạy dỗ thành ái” không phải là một bộ truyện quá xuất sắc, tình tiết khá nhanh nhưng nó vẫn đủ níu chân mình đọc hết và cảm nhận tình yêu của Tiểu Cửu và Quý Thần. Trong cuộc sống, mấy ai bỏ lỡ nhau rồi mà còn gặp lại và chung bước đường chứ, tuy chia xa là vì thù hận nhưng ở bên nhau thì chỉ còn tình yêu đơn thuần và thật lòng nhất. Hy vọng, mỗi người trong chúng ta sẽ không bỏ lỡ người mình yêu, người cố gắng sẽ có một kết cục đẹp, hệt như Tiểu Cửu và Quý Thần vậy.
dạy dỗ thành ái